Sáng nay, cửa lớp vừa mở, Minh Khang được Mẹ đưa vào lớp, đôi mắt tròn xoe ngấn nước. Chưa kịp chào cô, cậu đã bật “chế độ siêu âm” quen thuộc: tiếng khóc vang cả phòng, tay giơ cao tìm vòng tay cô giáo. “Cô ơi, về mẹ cơ…!”
Cô giáo nhẹ nhàng ôm trọn Bé vào lòng, vừa vỗ về vừa thì thầm: “Có cô ở đây rồi, Cô yêu, Cô yêu Khang nhé, lớp mình nhiều trò vui lắm con ạ.” Mỗi lời dỗ dành, mỗi nụ cười dịu dàng như một liều thuốc nhỏ, xoa dịu nỗi lo của cậu bé ngày đầu đi học.
Chỉ một lúc sau, phép màu đã xảy ra. Tiếng khóc lặng dần, đôi mắt ướt nhòe bắt đầu ánh lên tia tò mò. Minh Khang khẽ nghiêng đầu quan sát bạn bè, nhìn từng món đồ chơi sặc sỡ. Cậu rón rén bước tới, rồi bất chợt mỉm cười – nụ cười trong veo như nắng ban mai.
Giờ ăn trưa, cậu ngồi ngay ngắn, ăn hết suất với sự hào hứng bất ngờ. Giờ ngủ, cậu say sưa chìm vào giấc mộng, như thể lớp học đã trở thành ngôi nhà thứ hai.
Ngày đầu tiên đến trường – tưởng chừng chỉ toàn nước mắt – lại khép lại bằng một chiến thắng ngọt ngào. Minh Khang của chúng ta, cậu bé “bản lĩnh nhí”, đã tự mình khám phá thế giới mới với biết bao điều thú vị. Một khởi đầu đáng nhớ, đầy ấm áp và tự hào!